Trong xây dựng công trình, nền móng có vai trò vô cùng quan trọng bởi nó có nhiệm vụ chịu toàn bộ tải trọng công trình.
Trong bài viết này, Xây Dựng Nền Móng sẽ phân loại nền công trình theo hai nhóm nền thiên nhiên và nền đã xử lý, gia cố.
Nền công trình là phần đất hoặc đá tiếp nhận tải trọng do móng truyền xuống. Tùy trạng thái đất và yêu cầu thiết kế, có thể sử dụng nền ở trạng thái tự nhiên hoặc xử lý, gia cố trước khi thi công móng.
Nền thiên nhiên
Nền thiên nhiên là nền đất hoặc đá được sử dụng với trạng thái cơ bản vốn có tại vị trí xây dựng, không cần áp dụng biện pháp xử lý nền riêng để đáp ứng phương án móng đã chọn.
Việc kết luận nền có thể dùng trực tiếp hay không phải dựa trên khảo sát địa chất và tính toán thiết kế. Không thể chỉ nhìn loại đất ở bề mặt để xác định khả năng chịu tải hoặc độ lún.
Nền đã xử lý, gia cố
Khi nền tự nhiên không đáp ứng yêu cầu về sức chịu tải, biến dạng, ổn định hoặc điều kiện thi công, hồ sơ thiết kế có thể chỉ định biện pháp xử lý. Mục tiêu và phạm vi xử lý phụ thuộc từng công trình, không có một phương pháp dùng chung cho mọi nền đất yếu.
Một số nhóm biện pháp thường gặp
- Thay lớp đất yếu bằng đệm cát, đá hoặc vật liệu phù hợp trong phạm vi thiết kế.
- Gia tải trước; với đất có hệ số thấm nhỏ có thể kết hợp giải pháp thoát nước thẳng đứng như bấc thấm hoặc giếng cát khi thiết kế yêu cầu.
- Gia cố bằng cột vật liệu rời, cột đất trộn xi măng hoặc các giải pháp trộn sâu.
- Phụt vữa để cải thiện cục bộ nền hoặc xử lý theo mục tiêu chống thấm, gia cường đã được thiết kế.
- Sử dụng vật liệu địa kỹ thuật trong các lớp đệm, nền đắp hoặc cấu tạo gia cường phù hợp.
Điểm cần phân biệt
“Nền” và “móng” không phải cùng một bộ phận. Nền là môi trường đất, đá tiếp nhận tải; móng là kết cấu truyền tải trọng từ công trình xuống nền. Vì vậy việc phân loại nền không thay thế cho việc lựa chọn loại móng.
Hình minh họa

